Đàn ông có tiền mua gì chả được, nhưng không mua nổi người vợ chịu ở bên mình lúc tay trắng

Tình cảm xuất phát tự con tim nên thường không có lý lẽ. Nơi đây bạn có thể chia sẻ những rối rắm về tình cảm, hạnh phúc lứa đôi và kinh nghiệm trong cuộc sống hàng ngày.
Trả lời
Vô Ưu
Tri kỷ
Bài viết: 112
Ngày tham gia: CN Tháng 6 24, 2018 6:31 am

Đàn ông có tiền mua gì chả được, nhưng không mua nổi người vợ chịu ở bên mình lúc tay trắng

Gửi bài gửi bởi Vô Ưu » CN Tháng 12 09, 2018 11:47 pm



Tôi từng là một người đàn ông thành đạt, có địa vị, có tiền, vợ đẹp, con ngoan. Bao nhiêu yếu tố làm nên người đàn ông như vậy thì tôi đều có cả. Còn vợ tôi là người có học thức, có nhan sắc, có công việc ổn định. Thế nhưng vì chồng vì con nên cô ấy đã chọn lui lại phía sau làm hậu phương vững chắc cho chồng. :kis

Tôi chỉ việc đi làm thôi, còn việc nhà cửa, con cái, đối nội, đối ngoại đã có vợ lo hết. Về đến nhà chỉ việc tắm rửa còn mọi thứ đã có vợ làm, cơm bưng nước rót tận miệng.

Có những khi tôi vô tâm hỏi vợ: "Em cứ ở nhà làm mãi mấy việc thế này không nhàm chán à?".

Vợ tôi hơi buồn chút nhưng trả lời: “Vì chồng vì con thì có gì mà em không làm được”.

Khi đó bản thân tôi chỉ nghĩ, ba cái việc ở nhà này thì đơn giản thôi mà. Ở nhà chơi mà chồng vẫn cầm tiền về cho mà tiêu còn khổ ải gì nữa.

Không nói ra đâu nhưng lúc đó tôi đã nghĩ vậy đấy. Vợ tôi lúc nào cũng chỉ có quan điểm: “Khi nào anh còn cần em và con thì dù thế nào em cũng vẫn sẽ ở bên”. Tôi cũng tặc miệng cho rằng đó là vì tôi có tiền, tôi kiếm ra nhiều tiền nên vợ như thế cũng là điều dễ hiểu thôi.

Thời gian sau đó vì quá chán vợ tôi đã ngoại tình. Lại có tiền nên tôi cặp được với toàn người có nhan sắc, được hưởng những đêm giường chiếu thăng hoa mà đã rất lâu rồi tôi không có được với vợ.

Vợ tôi biết chuyện, cô ấy lẳng lặng ra đi, trước khi đi vợ tôi chỉ bảo: “Em sẽ đi khi anh không cần em nữa. Chúng ta tạm thời sẽ ly thân, anh cứ yên tâm, em sẽ chăm sóc con thật tốt”.

Khi đó vì đang quá mê muội với những người phụ nữ khác bên ngoài nên tôi bỏ ngoài tai lời nói của vợ. Tôi để cô ấy ra đi nhẹ nhàng như chẳng có chuyện gì. Chúng tôi cứ ly thân như vậy chứ chẳng ly hôn.

Hơn 1 năm sau công ty tôi phá sản, tôi mất tất cả, tài sản cũng phải cầm cố hết để trả nợ, bạn bè rồi bồ bịch cũng chẳng còn ai ở bên. Tôi tay trắng, nghèo như chưa bao giờ nghèo như vậy luôn. Đúng lúc đó vợ tôi quay lại, cô ấy chẳng nói gì nhiều chỉ hỏi mỗi một câu: “Anh cần em chứ?”.

Tôi như chết đuối vớ được cọc, lao đến ôm bờ vai gầy rộc của vợ mà nước mắt cứ trực chảy ra. Tôi nợ cô ấy 1 lần quay về và nợ cả một đời.

Tôi nhận ra khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa.

Nhưng bạn chẳng thể mua nỗi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hổi.

Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay ai đó và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn buồn khổ? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi.
Web tretho

ngaytho
Tri kỷ
Bài viết: 352
Ngày tham gia: T.Bảy Tháng 11 24, 2018 12:09 am

Re: Đàn ông có tiền mua gì chả được, nhưng không mua nổi người vợ chịu ở bên mình lúc tay trắng

Gửi bài gửi bởi ngaytho » T.Ba Tháng 12 11, 2018 10:11 am

Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ .
Hình ảnh

thích đủ thứ
Tri kỷ
Bài viết: 57
Ngày tham gia: T.Sáu Tháng 12 07, 2018 6:57 am

Re: Đàn ông có tiền mua gì chả được, nhưng không mua nổi người vợ chịu ở bên mình lúc tay trắng

Gửi bài gửi bởi thích đủ thứ » T.Tư Tháng 12 12, 2018 12:14 am

Nình ông không có vợ thì chết sống đi tìm đi kiếm. Có vợ rồi thì coi thường không quý, cà chớn...

Có người ra đường rất dễ thương ai nói gì cũng cười dễ dãi hết lòng với bạn bè, không ngần ngại nằm xuống vũng bùn cho người lạ bước ngang để khỏi dơ chân. Sẳn sàng mời người xa lạ ăn uống no say dù sau nầy chưa chắc gì có dịp gặp lại. Cho tiền hậu hĩnh, nhà, xe dù người nầy trước đây chưa hề quen biết hay viết 1 câu thăm hỏi, cho thận cũng không từ chối. Nhưng rất khó khăn vặt mắc với vợ từ chút mặt mày cau có nhăn nhó tiền đong gạo phát.

Vợ bỏ cha mẹ anh em theo ta từ thuở tay trắng lo lắng cho ta, đâu vai đấu cật làm lụng nuôi đàn con dại vun vén cho gia đình. Hôm nay gia đình khá giả là lo hưởng thụ cá nhân quên hết những ngày hoạn nạn có nhau. Chồng bị cãm vợ lo. Con bịnh vợ lo. Cháu bịnh bà lo. Khi vợ bịnh vợ tự lo và phải lo bửa ăn cho cã gia đình. Vợ lo chắm sóc cho từng thành viên trong gia đình. Vậy tại sao ta không trân trọng vợ? Người đã theo ta từng bước đi trong cuộc đời dù khi hoạn nạn không hề rời ta? mà lại rẽ rúng coi thường? Đó không phải hành động của người quân tử.

Tào khang chi thê bất khả hạ đàng.
Bần tiện chi giao mạc khã vong.

'Có lúc giận nhau, lúc muộn phiền,
Vợ chồng là nợ cũng là duyên,
Chạy đâu cho thoát, tìm đâu nữa?
Đàn bà nào thì cũng… như em.'

Hoài Tâm Niệm
Tri kỷ
Bài viết: 65
Ngày tham gia: T.Sáu Tháng 11 23, 2018 11:50 pm

Re: Đàn ông có tiền mua gì chả được, nhưng không mua nổi người vợ chịu ở bên mình lúc tay trắng

Gửi bài gửi bởi Hoài Tâm Niệm » T.Tư Tháng 12 12, 2018 9:13 am

Một câu chuyện đời để học.... đọc rất xúc động, thank you Vô Ưư

Trả lời